13 Tháng 10 2016
(0 votes)
Author :  
font size +

Chiều thứ sáu, bạn lái xe về nhà sau một ngày làm việc vất vã. Trên radio loáng thoáng thông tin rằng tại một ngôi làng nhỏ ở Ấn Độ có 3 người chết vì một loại bịnh cúm lạ

Các bạn hãy tưởng tượng điều này.

Chiều thứ sáu, bạn lái xe về nhà sau một ngày làm việc vất vã. Trên radio loáng thoáng thông tin rằng tại một ngôi làng nhỏ ở Ấn Độ có 3 người chết vì một loại bịnh cúm lạ mà khoa học chưa biết! Bạn không quan tâm mấy về chuyện này vì bạn đang bận rộn cho các công việc cuối tuần!

Sáng Chúa Nhật, khi theo dỏi tin tức, bạn mới biết không phải 3 hay 4 người chết mà là 30 ngàn người đã tử vong vì căn bệnh bí hiểm đó. Sáng thứ hai, khi thức dậy, bạn nghe không phải chỉ ở Ấn Độ mới có căn bệnh này mà là còn ở Pakistan, Afganistan, Iran, Iraq, Bắc Phi Châu! Và bây giờ mọi người đều hỏi làm sao để căn bệnh không lan truyền đến quốc gia của mình! Tổng thống Pháp ra lệnh đóng cửa biên giới, đóng cửa toàn bộ các phi trường và hải cảng. Không máy bay nào được hạ cánh xuống phi truờng của Pháp cũng nhu bay ra khỏi nước Pháp.

Trước khi ngủ, bạn theo dỏi tin tức trên CNN và qua thông dịch viên tiếng Anh từ chương trình tin tức của Pháp, bạn biết rằng một bệnh nhân trong bệnh viện ở Paris vừa mới qua đời vì căn bệnh độc địa này. Thế là nuớc Pháp và toàn châu Âu chìm trong tình trạng lo lắng sợ hãi! Không một ai biết gì về bệnh cúm này! Không ai biết cách gì để ngăn chận bệnh cúm lan tràn. Không một ai biết cách ngừa bệnh. Các bác sĩ chỉ biết rằng sau khi nóng sốt liên tục trong 7 ngày là bạn sẽ chết 4 ngày sau đó. Mọi nguời đều bó tay!

Vào ngày thứ ba, Anh Quốc ra lệnh đóng cửa biên giới, nhưng đã muộn! Bệnh cúm bộc phát tại Liverpool, Birmingham, London! Cùng lúc đó, đã có nhiều người chết ở Barcelona, Lisbon, Frankfurt.

Sáng thứ tư, Tổng Thống Mỹ ra lệnh hủy bỏ mọi chuyến bay ra vào nước Mỹ! Canada cũng ra lệnh y như thế/. Nếu bạn có thân nhân ở hải ngoại, đành phải chịu. Họ không thể trở về nhà cho đến khi các nhà bác học tìm ra thuốc chửa bệnh. Chánh phủ phải bảo vệ hàng triệu công dân khác. Chỉ trong vòng vài giờ, toàn bộ Bắc Mỹ chìm ngập trong sợ hãi tột cùng. Mọi người đều hoang mang không biết khi nào cơn bệnh bí hiểm độc địa này lan tràn đến thành phố của mình. Trên TV các nhà truyền giáo nói rằng thế giới đang bị Chúa trừng phạt.

Một ngày sau đó, thứ năm, khi bạn đang làm việc ở công ty , một nguời la lên: turn on the radio…turn on the radio… mọi nguời xúm lại lắng nghe tin tức phát ra từ đài phát thanh địa phương: có 2 người phụ nữ ở bệnh viện Florida và một nguời đàn ông ở Nova Scotia vừa mới chết sau một tuần lễ nóng sốt. Căn bệnh quái hiểm đó đã vuợt Đại Tây Dương vào Bắc Mỹ!

Trong khi người ta làm việc cật lực không ngơi nghĩ mong tìm ra thuốc chửa bệnh và phòng bệnh nhưng vẫn không có kết quả thì căn bệnh này bùng phát tại Chicago, Arizona, California, Oregon, Manitoba và British Columbia.

Và sau cùng vào sáng thứ sáu, tin tốt lành xuất hiện. Các bác sĩ đã giải mã được căn bệnh này. Họ đã tìm ra phương thức phòng bệnh cũng như thuốc trị bệnh. Nhưng phải cần có máu của một người hoàn toàn không bị nhiễm trùng. Hoàn toàn không có bệnh gì hết. Hoàn toàn khỏe mạnh. Vì thế bạn và tôi, tất cả mọi người được yêu cầu phải đến bệnh viện gần nhất, càng sớm càng tốt, để thử máu.

Sau khi trích máu của bạn vào một ống nhỏ có dán nhãn và ghi tên của bạn, nhân viên y tế bảo bạn ra ngoài bải đậu xe chờ kết quả thử nghiệm. Bạn đứng lòng vòng với gia đình, với bạn bè, cùng chờ kết quả. Sợ hãi. Bồn chồn. Lo lắng. Hoang mang. Không biết rồi đây chuyện gì sẽ xẩy ra. Đột nhiên, một nhân viên y tế xuất hiện hô toáng lên một cái tên. Bạn không nghe. Nhân viên y tế tiếp tục la lên. Bạn vẫn không nghe. Và rồi con trai của bạn giựt áo khoác của bạn và nói: “Tên của con đấy! Tên con đấy!” Và truớc khi bạn nhận ra điều gì, người ta kéo con bạn vào trong bệnh viện. Bạn chạy theo la lên: “Dùng lại, mấy người làm gì vậy? Dừng lại. Đó là con tôi. Con trai tôi!” Họ nói: “Không sau đâu. Cháu có đúng loại máu mà chúng tôi cần. Chúng tôi cần phải kiểm lại một lần nữa để biết chắc rằng trong cơ thể cháu không có bệnh gì hết”

5 phút sau đó, các bác sĩ và y tá khóc lên và ôm chầm lấy nhau lộ vẽ vui mừng! Thập chí có vài nguời cười lên mãn nguyện vì đã thành công trong việc tìm ra đúng nguời có loại máu họ mong đợi. Đó là lần đầu tiên bạn thấy mọi người cười trong một tuần lễ qua. Vị bác sĩ già, tóc bạc bước tới bạn và nói: “Cám ơn ông. Máu của con bạn thật là hoàn hảo! Chúng tôi có thể dùng máu này để chế ra thuốc chủng ngừa. Chấm dứt cơn ác mộng chúng ta đã trải qua mấy ngày nay.” Tin vui lan truyền ra bải đậu xe. Mọi người la lên vì vui mừng. Nước mắt hoà lẫn với tiếng cuời trong tâm trạng nhẹ nhỏm.

Vị bác sĩ nói với bạn và nguời bạn đời của bạn: “ Xin ông bà vui lòng vào trong văn phòng. Chúng tôi không tiên liệu trước được đây là một đứa trẻ. Chúng tôi đã không chuẩn bị cho tình huống này. Vì thế chúng tôi cần ông bà ký tên vào bản đồng ý hiến máu này.” Bạn nghĩ thầm rằng ký tên là chuyện đơn giản. Thế nhưng ngay khi bạn đặt bút vừa định ký, bạn nhận ra rằng ở cái ô nói số lượng máu đồng ý hiến còn để trống, không nói là 5 hay 10 cc. Bạn ngưng ký tên, ngẫng lên nhìn vị bác sĩ già và hỏi bác sĩ cần con tôi hiến bao nhiêu cc máu? Đó là lúc nụ cười trên gương mặt vị bác sĩ tan biến đi. Ông ta nhìn tránh ra nơi khác và nói: “Chúng tôi không chuẩn bị cho tình trạng này. Chúng tôi không tiên liệu được người hiến máu là một đứa trẻ!” Bạn hỏi vị bác sĩ lần nữa: “Bao nhiêu cc thưa bác si?” Vị bác sĩ không nhìn thẳng vào anh và nói với giọng gượng gạo: “Chúng tôi cần hết máu của con ông!” Bạn kinh ngạc hỏi: “Bác sĩ nói gi? Lấy hết máu của con tôi à! Nó là con trai duy nhất của tôi!” Lúc này vị bác sỉ nắm lấy 2 vai bạn, lắc mạnh và nói lớn: “Chúng ta đang nói về toàn thể thế giới đây! Ông không hiểu à! Toàn thế giới!” Bạn la lên: “ Nhưng con tôi sẽ chết!” Vị bác sĩ nói: “Đúng, nhưng toàn thế giới sẽ được cứu sống!”.

Rồi bạn ký tên vì bạn nhận ra rằng đó là điều duy nhất bạn có thể làm. Lúc đó vị bác sĩ nói: “Có lẽ ông bà muốn có vài phút với đứa con của mình truớc khi chúng tôi bắt đầu!” Khi bạn bước vào phòng xét nghiệm con bạn nói: “Cha mẹ ơi, chuyện gì xảy ra vậy? Sao cha mẹ lại bỏ con? Sao cha đành bỏ rơi con?” Bạn nghẹn ngào không nói nên lời. Bác sĩ buớc vào và nói: “Xin ông bà cảm phiền buớc ra ngoài!” Bạn nhìn đứa con trai lần cuối rồi quay mặt bước đi!

Một tuần sau đó, người ta làm lễ tưởng niệm để vinh danh con bạn vì con của bạn đã có một đóng góp vô song cho nhân loại. Có nhiều người không đến dự vì họ bận nhiều chuyện khác quan trọng hơn. Nhiều nguời đến dự và tỏ vẽ quan tâm nhưng thực sự họ đến để giữ mối liên hệ xã giao với người khác. Nhiều người đến dự nhưng với thái độ rất thờ ơ và nói rằng nhàm chán quá! Nhiều người đến dự và chỉ mong cho mau hết để đi về!

Liệu bạn sẽ nói với họ rằng: “Xin lỗi ông. Xin lỗi bà. Tôi không biết ông bà có biết hay không chứ cuộc sống phi thường mà ông bà đang có đây là do con tôi chết để ông bà đuợc có cuộc sống tươi đẹp như thế này đấy!.

Xin Chúa chúc lành cho bạn!

About the author

Login to post comments

Giờ Lễ Việt Nam

  • Chủ Nhật: 4 giờ chiều

Địa Chỉ Nhà Thờ

  • 230 Humphries Road Bonnyrigg NSW 2177 Australia
  • Phone: (02) 9610 1025 | Fax: (02) 9610 0555
  • Email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
Top
We use cookies to improve our website. By continuing to use this website, you are giving consent to cookies being used. More details…